Bất đắc
dĩ
Người ta nói, hạnh phúc lớn nhất của người đàn bà là được làm
mẹ. Nhưng tôi nghĩ, người ta nên thêm vào đó hai chữ "bình thường" thì hợp lí
hơn: hạnh phúc lớn nhất của người đàn bà bình
thường là được làm mẹ. Người ta cũng nói: "Có con gái trong nhà như bom nổ chậm," hay là
"Có con gái trong nhà như hủ mắm treo đầu
giường." Với ông bà ngoại tôi, nổi sợ hãi của bom nổ chậm hay hủ mắm đầu
giường nó vỡ lúc nào được tăng lên gấp đôi gấp ba người thường. Vậy mà rồi cuối
cùng cái ngày đầy ám ảnh đó nó cũng tới khi mẹ tôi 17, ở cái tuổi "bẻ gẫy sừng trâu", khi dáng vẻ thiếu nữ của mẹ
cứ ngày càng lồ lộ. Ông bà ngoại lại cun cút nuôi cháu ngoại. Còn mẹ tôi thì vô
tư lắm, mẹ biết mình có con, mẹ không biết rằng mình đã làm mẹ. Nhưng mẹ không
thể biểu hiện cái thiêng liêng của tình mẫu tử, mẹ không có cái cảm giác hạnh
phúc của một người đàn bà có con. Mẹ tôi cứ như đứa trẻ lên 3, ngây thơ, hay
cười, chỉ biết đòi hỏi và hay giận lẫy khi không ai chiều ý. Khi tôi lên 6 lên
7, cả ông bà ngoại đều lần lượt mất đi, tôi đã tự mình xoán luôn ngôi của ngoại
và mẹ. Tôi nấu cơm, tôi lo cho mẹ ăn, tôi dắt mẹ đi tắm, và cả đi kiếm tiền. Khi
tôi đi "làm", tôi dẫn mẹ sang gởi nhà bà Tư. Tối đi "làm" về, tôi phải có kẹo
cho mẹ, nếu không mẹ sẽ giận tôi và không chịu về nhà ngủ. Mẹ thích làm đẹp, mẹ
thích cài hoa đầy đầu nên có lần mẹ đã xuýt chết đuối khi ra mé ao hái hoa bình
bát. Hôm nào bán ế không có tiền mua kẹo thì tôi kiếm một cành hoa nào đó cho mẹ
thay kẹo làm quà, thế mà mẹ vẫn vỗ tay, vẫn nhảy cẩng vui sướng, và tôi bảo gì
mẹ cũng nghe.
Chiều nay lúc rước mẹ về, bà Tư bảo tôi:
- Bây à,
không lẽ bây tính không lấy chồng? Con gái có thì mà bây ...
- Thôi bà ơi,
con lo cho 2 mẹ con con còn chưa xong thì sao lo nổi cho chồng cho con. Rồi lỡ
con phải đi làm dâu thì sao bà?
Bà Tư lại thở dài:
-Thôi ... tao nói thì
mang tiếng nói bậy chớ ... mai mốt bây kiếm đứa nào nó mồ côi mà lấy. Bây không
cần làm dâu, mà biết đâu nó thương mẹ bây như mẹ ruột ...
Tôi phì cười,
cảm ơn bà Tư rồi dắt mẹ về. Bà Tư nói ngộ ghê, có đứa nào nó điên mới dám lấy
cái đứa đã xấu, đã nghèo mà lại còn có một bà mẹ điên như tôi nhỉ!!. Ánh đèn
đường đã bật lên. Những tia sáng vàng vọt soi đường lặng lẽ, 2 chiếc bóng đen đổ
dài lẻ loi giữa giòng đời tấp nập ...
***
by Tranielle MH
Fri May 01, 2009
No comments:
Post a Comment