Monday, April 6, 2015

Bụi đời

Bụi đời

Con bé lem luốc, quần áo dơ bẩn, tóc tai bù xù nhưng vẫn lộ rõ khuôn mặt xinh xắn, đầy chất lém lỉnh, tinh nghịch và ranh ma. Dường như nó rành khu phố này lắm. Nó tiến thẳng vào public restroom, một người phụ nữ sang trọng vừa mới bước vào trước nó vài seconds. Trong này có 3 cái sinks rửa tay và một dãy khoảng 8-9 cái phòng toilets. Trong restroom vắng vẻ, chỉ có mình bà ta, bà vào trong 1 cái phòng toilet, lock cửa lại. Con bé cũng theo bà vào restroom. Nó bò người xuống sàn để coi chắc là bà nọ đang ngồi trong đó. Nó thấy rõ đôi chân bà ta tròn lẳn, múp míp trong đôi giày bít mũi màu đỏ. Nó nheo mắt, nhếch mép cười khẩy, bước lui ra sau rồi nó chạy tới lấy đà. Nó phóng mình lên đu cái cửa restroom nơi bà nọ đang ngồi bên trong. Nó thò tay vào bên trên cánh cửa, thành thục và nhanh, rất pro. Khi chân vừa chạm đất là nó quay đầu cầm chặt cái túi da bên trên có signature LV, tông cửa vù chạy ra ngoài, bỏ lại bên trong tiếng ú ớ bất ngờ kêu không thành tiếng của bà béo nọ.

Nó chạy vào một con hẽm nhỏ, dơ bẩn, đầy rác rưới, vắng người. Nó lục giỏ tìm cái wallet, nó mở ra và mừng rỡ rút nhanh ra tấm hình bà ta đang ẵm một đứa bé bụ bẫm, xinh xắn. Chỉ vậy! Nó chỉ cần tấm hình. Bỏ lại cái wallet vào handbag, nó rảo bước ra đường lớn, quăng cái giỏ vào thùng thơ rồi rảo bước "về ổ". "Ổ" của nó được lót đầy những thùng cạc-tông. Nó lôi ra một bịch ny-lông từ một góc kín, đổ ra, một xấp hình. Tấm nào cũng là hình bà mẹ và đứa con gái nhỏ. Nó cẩn thận nâng niu từng tấm hình, mỉm cười, tưởng tượng đó là hình nó đã chụp chung với mẹ ...

tôi không dám (hay không nỡ - mà tôi sợ gì chứ ?) coi tiếp phim ấy nên vội bấm qua channel khác. Rồi tôi chạy đi lôi đống album hình ra, coi lại những tấm hình tôi đã chụp với mẹ từ bé tới giờ để cảm thấy mình hạnh phúc và may mắn hơn con bé mồ côi trong phim ....

***


by Tranielle MH

Thursday, May 10, 2007

No comments:

Post a Comment