Monday, April 6, 2015

Giấc mơ tình yêu

Giấc mơ tình yêu

Năm ấy tôi chắc khoảng 2-3 tuổi gì đó. Đọng lại trong trí nhớ mơ hồ của mình là hình ảnh ba và mẹ đang giành tôi. Người dằng qua, người giành lại. Có tiếng la mắng của ông ngoại, ông xót cháu. Những hình ảnh mờ nhạt, lung linh, thật thật ảo ảo không rõ thật hay mơ. Tôi cứ in luôn vào trí nhớ non nớt của mình như thế và mang theo đến lớn.

Khi tôi lớn, mẹ bảo, mẹ không cho ba gặp tôi là vì khi li dị, ba tôi bảo nếu không để ba toàn quyền nuôi con thì ba tôi sẽ không nhìn con. Thực hư thế nào thì tôi không biết, nhưng tôi biết mẹ tôi cũng không phải là người đàn bà hiền lành gì. Tôi biết ba thương tôi lắm, đứa con đầu tiên và duy nhất của ba thời ấy. Hai người li dị khi tôi mới 1 tuổi. Bao nhiêu lần ba xuống nhà ông ngoại tôi xin phép cho tôi về chơi với ba vài ngày nhưng không bao giờ mẹ cho phép. Và đã có những cảnh giành giật như trên xảy ra. Mẹ cấm hẳn ba liên lạc. Luật pháp lỏng lẻo, để toàn quyền nuôi con cho người phụ nữ nên mẹ tôi không phải là người duy nhất sau khi li dị mang con ra để trả thù chồng cũ. Ba tôi cũng không phải là người duy nhất gậm nhắm nỗi đau nhớ con mỗi ngày. Ba tôi cũng không là người lẻ loi với cái "hy sinh" bất đắc dĩ: "tôi lấy chồng mới rồi, ông đừng có quấy rầy hạnh phúc gia đình tôi!" Tôi nhớ mơ màng, có 1 lần, cô Năm cùng ba xuống nhà ông ngoại, năn nỉ mẹ tôi cho cô Năm "mượn" tôi về chơi. Hồi đó cô Năm tôi thích tôi nhất, vì cô bảo tôi đẹp nhất trong đám cháu, mà cô Năm tôi thì thương bằng mắt! Cô Năm diễn tả tôi hồi bé như vầy:
- Hồi đó 2 con mắt mày nó to, tròn xoe, lông mi cong vút. Da mày nó ngăm ngăm dòn dòn như trái quần quân, nhìn là muốn cắn! Bà Tư Mập kế nhà mình bả cũng mê mày lắm. Trong mấy chục đứa cháu nhà mình bả chỉ mê 2 đứa: thằng Ben và mày! Hồi đó bả xin mượn thằng Ben, nhưng thằng Ben đi Mỹ rồi thì bả xin mượn mày! Bả cứ hỏi về mày riết.

Đọng lại trong ký ức của tôi là một lần duy nhất tôi được cho phép về chơi với ba. Khi ấy tôi khoảng 5 tuổi. Ba chở tôi bằng chiếc xe Vespa ba mượn của cô Năm. Dường như đó là lần duy nhất sau khi ba mẹ li dị tôi được phép về chơi với ba. Hình ảnh của hôm đó tôi được phép về chơi với ba cũng thật mong manh, lung linh, mơ hồ, mờ nhạt, nhưng tôi vẫn còn giữ lại trong đầu, có lẽ là một giấc mơ chăng? Khi ba chở tôi đi được nửa đường thì chiếc xe tự nhiên cà giựt. Trong đêm tối nó sụt sịt như đứa trẻ thiếu tình thương gia đình mà tủi thân. Ba đạp máy hoài nó vẫn nhõng nhèo không chịu nổ. Thời đói nghèo (bao cấp), khỏi phải tả cũng biết cô Năm tôi cưng chiếc Vespa của cô ra sao. Ba tôi dặn:
- Chết ba rồi, ba đổ nhằm xăng pha nước! Kiểu này bà Năm chửi ba chết, con về đừng nói gì với cô Năm hết nha!

Rồi bằng cách nào ba con tôi về tới nhà nội thì không biết. Lại những hình ảnh lung linh, mong manh, mờ mờ: ba con tôi nằm trên giường, trong bóng tối mờ nhạt, tôi ôm ba, còn ba thì kể chuyện tôi nghe, câu chuyện về một người cha rất thương con gái nhỏ, nhưng đứa con thì phải ở 1 nơi xa với cha ghẻ. Tôi nhớ tôi nghịch bị ngã, đầu tôi đập xuống sàn. Tôi khóc dữ dội, ba ẵm tôi lên dỗ dành và xoa. Tôi nhớ tôi được ba spoiled, tôi đòi bất cứ thứ gì ba cũng cho. Ba dẫn tôi đi chợ hoa Nguyễn Huệ, tôi mặc quần áo mới và đẹp, cô Nắm uốn tóc cho tôi xoăn tít. Tôi nhớ tôi đang ngủ mơ màng, thì chị Nga (chị họ) lay tôi dậy:
- Dậy dậy, giao thừa rồi em, dậy đón giao thừa!

Tôi nghe pháo nổ rân trời, tôi háo hức bật hẳn dậy. Những ngày ở chung với ba và gia đình nội thật vui vẻ, tôi được chụp rất nhiều hình. Những tấm hình ấy tôi chụp chung với ba, khi về nhà, mẹ đều cắt bỏ phần hình ba ra. Những tấm hình nhỏ lại chỉ còn phân nửa, 1/3 hay 1/4. Có hình chỉ còn lại cái đầu tôi duy nhất lọt tỏm giữa trang giấy trắng trong quyển album. Có ảnh, chỉ là mỗi mình tôi ngồi ngay cạnh của tấm ảnh lồi ra lõm vào, còn dính lại một bàn tay ... Ngay cả trong hình, vòng tay ôm của ba cũng bị cắt mất, chỉ còn 1 mình ảnh tôi chơ vơ, trơ trọi, bị cắt vòng quanh, bé tí, lọt thỏm trong cuốn album...

Một ngày khi tôi 6 tuổi, dì tôi lén mẹ dẫn tôi tới nhà nội gặp ba chơi. Dì thả tôi ở nhà bà nội với ba, còn dì thì sang nhà bạn chơi. Có vẻ như ba rất bối rối khi tôi đến thăm, ba vui mà hình như không vui lắm. Ba dặn, hôm nay ba có bạn, ba sẽ dẫn tôi đi chơi chung, nhưng tôi phải gọi ba bằng cậu. "Cậu" và cô dẫn tôi đi chơi cả ngày hôm ấy, đi coi phim, đi công viên etc. Đến chiều tối, khi dì tôi đến đón, do không được signal trước nên dì tôi vô tư nói chuyện, cứ "ba ba con con" để lộ ra cái đuôi mà ba đang cố giấu. Ba tôi đành giới thiệu lại tôi với cô bạn: con gái anh.

Lần sau nữa tôi có dịp gặp lại ba thì tôi đã có "má" mới, là cô tôi đã gặp hôm nọ. Lần sau nữa nữa tôi gặp ba là tôi có em mới, em bé gái chỉ mới được vài ba tháng tuổi. Tổng cộng tất cả là tôi gặp ba và "má" 3 lần. Mẹ tôi vẫn không cho tôi và ba gặp nhau. Cuộc sống cứ trôi đi bình thản như dòng nước êm đềm, nhưng phía dưới tận sâu thẳm, tôi âm thầm ao ước mình được sự chăm sóc và yêu thương của ba. "Lá rụng về cội", ngày tôi tìm về với ba, em gái tôi đã lớn, em là bản sao của tôi, cứ như 2 cái bánh đúc từ 1 khuôn mà ra dù em nhỏ hơn tôi tới 8 tuổi. Tôi về, ba vui lắm, "má" cũng vui, "má" khóc. Em tôi cũng vui, vì em có chị. Nhưng khi niềm vui đã qua đi, đối diện với thực tế thì tình cảm cha con tôi như có một bức tường vô hình chen ngay giữa. Cha con tôi có vẻ như là chú cháu, kiểu bà con xa xa lâu ngày gặp mặt chứ cũng không được là tình chú cháu thân, hơn là ba - con. Có lẽ, tôi lớn rồi nên những cử chỉ thân mật với nhau có vẻ ngượng ngịu. Có lẽ, tôi là vị khách trong cuộc sống của gia đình ba thật. "Má" tôi ghen ngược, sợ tôi là người truyền tin cho mẹ tôi và ba tôi. "Má" tôi chắc ám ảnh cái câu "tình cũ không rủ cũng tới"?! "Má" không ưa tôi thì em tôi cũng chẳng ưa chị. Tôi đến, ba ngồi tiếp tôi như khách, vẫn hỏi thăm ân cần, nhưng sao vẫn có khoảng cách!! Tôi thấy rõ, ba tôi rất thương yêu, chiều chuộng và lo lắng cho em tôi thật nhiều. Em thật may mắn, có bao giờ em biết điều đó? Ba vẫn nhớ ngày sinh nhật tôi, nghĩa là ba vẫn hay nghĩ đến tôi. Tôi vẫn tin, trước khi có em, ba vẫn thương tôi lắm. Phải chăng tôi ảo tưởng? Có phải vì thương nhớ tôi nên khi em ra đời, em được double tình thương của ba, ba dồn luôn cả phần yêu thương của tôi cho em? Nhìn em giận dỗi bỏ lên phòng vì bị ba la, rồi nửa tiếng sau nghe ba tôi hớt hải:
- Ấy chết, nãy giờ ba quên mất tiêu. Con Hà nãy giờ nó trên phòng không biết nó đã ăn gì chưa ...
Rồi ba vội vàng chạy lên lầu:
- Hà ơi, con ăn gì chưa? Con ăn gì không ba mua cho? Con đói không con?
Năm sau thôi em sẽ là học sinh đại học rồi chứ đâu phải nhỏ nhít gì. Tôi chạnh lòng, có trong mơ tôi cũng không thể nào mơ được tôi được ba yêu chìu như thế này. Sự yêu thương, chiều chuộng của ba với tôi là một giấc mơ không thể với tới.

Thật vậy! Có những giấc mơ trong đời mà mình không bao giờ dám can đảm để mà mơ....

***


by Tranielle MH

Tuesday, June 10, 2008

No comments:

Post a Comment