Monday, April 6, 2015

Số phận?

Số phận?

Tiễn tôi ra về, ba bảo:
- Rãnh thì ghé chơi nha con!
- Mai mốt chắc con sẽ gọi ba nhà hàng chứ con không thích tới đây.
- Uh, thì cũng được. Thôi có gì con cũng đừng buồn. Coi như số phận cha con mình nó vậy! Nha con! -- Ba vỗ vỗ lưng tôi an ủi. Ba an ủi tôi hay là chính ba? Nghe ba nói hai chữ "số phận", tôi thật muốn cãi lại. Số phận là cái quái gì? Tôi không tin giữa cha con tôi là số phận, tại sao nghe cam chịu thế. Tại sao ba cứ luôn cam chịu? Tôi không thích cam chịu, bởi càng cam chịu thì người ta càng lấn tới thôi. Nhưng tôi biết, nếu tôi nói ra thì sẽ nghe ba thở dài: -- Thì bây giờ ba còn làm gì được hả con!

Uh, bây giờ thì ba còn làm gì được, cái ba nên làm phải là trước đây, bây giờ thì muộn lắm rồi!! Ba không nên, không nên nhiều thứ lắm... Nhưng ba là ba, con là con! Ba có lí của ba, con có lí của con!

Nắng chiều dần tắt...
Ngày cũng gần hết.
Ba còn lại mấy ngày! Biết rõ, biết rất rõ! Nhưng sao tôi vẫn còn ngang quá, cái tôi còn lớn quá. Đôi lúc muốn làm ba vui, nhưng thật không dễ dàng để tiếp tục hạ mình xuống trước 1 người đàn bà mình cảm thấy quá cà chớn, ngang ngược, vô lí, không bao giờ thích cha con tôi gặp nhau. Có lẽ đây là số phận của tôi thật! Ngay cả 1 việc nhỏ và bình thường thôi: ghé thăm ba, mà cũng thật khó khăn và nhiêu khê với tôi quá!

***


by Tranielle MH

Monday, 6/22/2009

No comments:

Post a Comment