Monday, April 6, 2015

Khô...

Khô

Lấy lí do tôi ham chơi, hư hỏng, mất dạy, không lo học hành, mẹ bắt tôi thay đồ theo mẹ đi tới nhà ba, để mẹ trả tôi lại cho ba. Tôi biết mẹ hết tiền xài rồi. Tự nhiên nuôi tôi mười mấy năm, bây giờ tự nhiên lôi ra lí do không đâu vào đâu để trả tôi lại cho ba! Nhưng thôi, mẹ muốn thì chìu, tôi chả dám nói gì mắc công bị chửi và ăn đòn!

Cả quãng đường đi, tôi và mẹ im lặng. Tôi mang 1 cảm giác lạ, không biết phải dùng từ gì cho đúng, không vui, không buồn, không lo, không sợ, không suy nghĩ, không tiên đóan coi điều gì sẽ xảy ra, không thèm nghĩ coi rồi mình sẽ ra sao. Tôi nhìn bâng quơ qua cửa kiếng xe bus, nhìn dòng người tấp nập hối hả qua lại giữa cái nắng ban trưa khô khốc. Khô như tâm trạng tôi lúc này.

Mẹ đứng trước cửa nhà ba tôi lớn tiếng la lối kể tội tôi và nói thẳng giao tôi lại cho ba dạy dỗ. 15 tuổi, biết mắc cỡ, nhưng tôi hôm ấy khô đến nỗi không biết "mắc cở" là gì. Người hiếu kỳ bu lại xem không bình phẩm. Tôi cũng chỉ im lặng, mắt ráo hoảnh, không cảm xúc nhìn mẹ đang la lối "giao con", cứ như đang xem chuyện của ai không phải chuyện mình. Sao cũng được, go with the flow ... Tới đâu hay tới đó!


Trước khi mẹ lên xe buýt về, mẹ bảo nhỏ tôi:
- Khi nào nó đưa tiền thì mày cứ cầm về cho mẹ nghe không!

Nó đây là ba tôi, mẹ tôi vẫn luôn gọi ba tôi là nó, mặc dù ba lớn hơn mẹ 2 tuổi. Tôi không gật, không lắc, không vui, không buồn, chỉ thấy bất ngờ dội ngược lại như cái nóng từ mặt đường hắt thẳng tát vào mặt tôi bất thình lình!! Thì ra nãy giờ tôi như một diễn viên kịch không được giao vai trước, cứ như là reality shows có hidden cameras của Mỹ! Mẹ mà biết được sự bất ngờ này của tôi thì hẳn mẹ cũng sẽ phải bật ngửa ra mà bất ngờ lại lắm! Rồi chắc mẹ sẽ luôn miệng chửi tôi ngu ngốc cho mà coi! Mà những câu chửi rủa, đay nghiến, mắng mỏ, kể cả đòn roi của mẹ thì tôi đã quen từ khi còn bé rồi. 


Một giọt nước hiếm hoi nhỏ vào cái hồn đang cạn khô cong queo của tôi, rồi nó bị bốc hơi nhanh chóng trong 1 microsecond. Đến bấy giờ tôi mới có được một tí suy nghĩ, thì ra 15 năm sống chung mà tôi vẫn chưa hiểu mẹ hết như tôi tưởng. Mẹ tôi chỉ giả vờ giao con thôi, giời ạ! Mẹ tôi chỉ giả vờ đuổi tôi đi thôi! Tôi nên vui hay là nên buồn đây?

***


Mẹ về rồi, tôi bước vô nhà ba, đầu óc vẫn khô cong queo như đám cỏ cháy dưới trời hạn không còn tí sức lực nào để suy nghĩ. Dì ghẻ ra rả:
- Tao nói thiệt với mày, con chó nó còn không bỏ con nó nữa!

Rồi có vẻ như thấy mình quá đáng, dì ghẻ liền đổi tông, nhanh như có ai bấm nút remote control của cái CD-player đổi đĩa:
- Tao nói thiệt, tao là dân thất học nhưng tao không bao giờ bỏ con tao hết. Có chết đói, có đi ăn xin thì tao cũng đem con tao theo....

Tôi vẫn mang cảm giác trống lốc, không cảm xúc. Tôi biết, không phải chỉ có một mình dì nghĩ như vậy. Dì ghẻ phán bâng quơ, không hẳn nói với ba tôi mà cũng không hẳn nói với tôi:
- Cứ ở đây đi, tao nuôi! Có mắm ăn mắm, có muối ăn muối!

Nói rồi dì bỏ vào trong, im lặng, không nói gì nữa. Từ ngày hôm đó, dì đổi thái độ với tôi, dì trở nên ngọt ngào và nhẹ nhàng hơn. Tôi đang êm đềm được dăm bảy bữa, tôi lại bị một bất ngờ khác. Mẹ đến trường học kêu tôi về! Thì ra tôi ngu hơn tôi tưởng nhiều, tôi vẫn chưa hiểu hết tánh ý của mẹ! Uh nhỉ, thì chả phải mẹ chỉ giả vờ đuổi tôi đi thôi đó sao! Tôi im, lặng, một sự im lặng lười biếng một cách cố tình, bởi tôi sợ phải suy nghĩ lúc này …

Tôi vẫn đang loay hoay chưa quyết định về với mẹ hay ở lại với ba thì mẹ gọi tôi về lần thứ hai. Tôi không dám chắc chắn mẹ đang nghĩ gì, nhưng tôi nghĩ, biết tôi không mang tiền về mà mẹ vẫn kêu về thì nghĩa là mẹ đang nghiêm túc. Chỉ có mẹ mới biết mẹ đang muốn gì và đang suy tính gì thôi. Từ nhỏ tôi đã có suy nghĩ mẹ không yêu thương gì tôi, vì mẹ không ưa ba tôi, vì tôi giống ba quá. Tôi lại giống dì Chín tôi cái tánh lanh chanh, mà mẹ lại không ưa dì Chín. Sao tôi ngu quá, tôi toàn giống những người mẹ ghét! Nhưng có lẽ khi tôi đi rồi thì tí tình mẫu tử còn xót lại vực mẹ dậy đi kêu tôi về chăng? Dù sao tôi cũng là đứa con mẹ rứt ruột đẻ ra. Có lẽ mẹ nhận ra nước cờ sai lầm của mình, chắc ban đầu mẹ nghĩ ba sợ dì ghẻ, nên sẽ không dám chứa chấp tôi, ba sẽ phải đưa tiền cho mẹ. Chắc mẹ tôi không ngờ dì ghẻ lại đồng ý nuôi tôi làm mẹ trớt quớt!!

Nắng ban trưa chói chang, khô khốc lại lần nữa đốt cháy trụi lũi cảm xúc trong hồn tôi! Có lẽ, tôi lại lần nữa không dám, không can đảm để suy nghĩ điều gì ...

***

by Tranielle MH

May 08

1 comment:

  1. Nhân vật trong truyện này tương lai sẽ khá vì "con gái giống cha giàu ba họ"

    ReplyDelete